Dạy con không tham lam quá khó!
Nhiều bậc cha mẹ, anh chị, ông bà thường dạy con rằng, khi mình làm sai, thì nhất định phải xin lỗi. Chắc chắn, không ít người tham gia vào “phong trào” hôi bia gây xôn xao dư luận ở thành phố Biên Hòa, Đồng Nai cũng đã từng nghe hoặc giáo dục con cái bài học này. Nhưng, rõ ràng họ không làm được, thậm chí không ít người đang cố dấu việc mình đã lấy bia của người tài xế tội nghiệp và tự cảm thấy nhẹ nhõm vì mình đã không xuất hiện trên clip hay hình ảnh mà truyền thông có được.
Tính tới thời điểm này, chỉ duy nhất có 2 hành động tỏ ra hối lỗi. Một là của chị Nguyễn Hồng Ng, hai là tấm băng rôn “Là dân Biên Hòa, là người Việt Nam tôi thấy xấu hổ thay cho những ai đã ‘cướp vài lon bia’ ở đây trưa ngày 4/12”.
“Hôm đó, tôi đang trên đường rước con gái lớp 7 đi học về. Đến gần vòng xoay Tam Hiệp, tôi thấy phía trước cực kỳ hỗn loạn, nhiều người mạnh ai nấy lao vào hốt bia bị đổ. Không chút suy nghĩ, tôi vội dùng xe giữa đường, kêu con giữ xe và cũng lao vào hốt bia. Con gái tôi đã tận mắt nhìn thấy hình ảnh mẹ nó và hàng trăm người khác tham gia ‘cướp bia’. Tôi thật sự nhục nhã và thấy mình không còn tư cách để giáo dục con nữa”, chị Nguyễn Hồng Ng, một người dân ở phương Tam Bình, thành phố Biên Hòa chia sẻ.
Băng rôn này đã nhanh chóng bị gỡ xuống.
Vài ngày sau sự kiện đó, tấm băng rôn có nền xanh chữ trắng xuất hiện cực kỳ ấn tượng ở gần vòng xoay Tam Hiệp, khiến cư dân mạng bàn ra, tán vào không thôi. Tuy nhiên, ngay sau đó, tấm băng rôn cũng đã nhanh chóng bị gỡ bỏ. Mà thật ra, tấm băng rôn đó không phải là của một trong những người từng đi “hôi bia” hoặc của chính quyền địa phương mà là của một sinh viên vô can.
Có lẽ, nghe cư dân mạng chửi về quê hương Biên Hòa mình quá nhiều. Đồng thời không hề nghe thấy việc, những người dân tham gia vào vụ “hôi bia” đó nói lời xin lỗi và tự nguyện mang bia tới trả lại người tài xế xui xẻo, hoặc chủ sở hữu lượng bia trị giá 300 triệu nên bạn sinh viên đó mới làm thế.
Chúng ta cứ suốt ngày nhận xét, tại sao giới trẻ thời này hư thế này, không có lý tưởng thế kia. Mà quên mất những người lớn đã nêu tấm gương như thế nào? Tâm hồn trẻ là một tờ giấy trắng, chính chúng ta đã bôi bẩn nó thông qua những hành động tham lam thiếu suy nghĩ của bản thân. Để rồi nó trở thành một rào cản vô hình trong mỗi bài giảng của chính chúng ta với con cái về vấn đề đạo đức.
Con trả mẹ lấy
Em bé nghe lời mẹ lấy lại chiếc cặp ở cột xăng.
Tháng 5 vừa qua, sau khi xem một clip ở cây xăng số 71 Nguyễn Công Trứ, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội nhiều người đã không biết nói gì. Tối 21/5, ông Minh Hoàng đổ xăng tại cửa hàng xăng dầu này thì sơ ý đánh rơi một chiếc cặp. Sau khi ông Hoàng đi, thì có một người mẹ chở một bé trai và một bé gái vào đổ xăng. Sau một hồi thấy chẳng có ai nhặt, bé trai tầm 12 tuổi mới cầm chiếc cặp lên và hỏi ý kiến chị. Chị gái khoảng 15 tuổi biểu em để vào cột đổ xăng và cậu bé mang chiếc cặp đặt vào đó.
Tuy nhiên, khi cậu bé trèo lên xe thì người mẹ nói gì đó với em, khiến em quay lại cột xăng lấy chiếc cặp và lên xe để người mẹ chở về. Chiều tối 22/5, một người dân thấy chiếc cặp của ông Hoàng tại một bố điện thoại công cộng ở ngã ba gần đó và giao nộp cho công an. Toàn bộ tài sản và giấy tờ (2 điện thoại, 1 máy ghi âm, 5 triệu và giấy tờ) đã biến mất! Sau khi báo đài lên tiếng, người mẹ đó càng “im thin thít và lặn mất tăm”.
Chẳng biết, sau này người mẹ đó sẽ dạy con như thế nào, khi chính mình xúi con làm bậy và còn không biết hối lỗi. Mà, nếu sau này cậu bé có đối xử tàn tệ với cha mẹ, rõ ràng người mẹ cũng không có quyền ý kiến. Chưa nói, cậu bé là vô tội, em chỉ làm theo lời mẹ dặn, nhưng chắc chắn em sẽ bị bạn bè khinh thường, chọc ghẹo, bị cô lập. Tương lai của em chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng bởi cái clip đó.
Từ cá nhân đến cơ quan
Ông Ngô Lê Bằng trong một buổi họp báo xin lỗi người hâm mộ.
Không chỉ cá nhân mà ngay cả rất nhiều cơ quan có quyền lực cũng ít áp dụng văn hóa xin lỗi. Ở Nhật, nếu một cơ quan nhà nước làm sai, người đứng đầu sẽ công khai xin lỗi người dân và từ chức. Bao năm qua, Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) là một ví dụ tiêu biểu.
Đã bao lần Tổng thư ký Ngô Lê Bằng, Chủ tịch Nguyễn Trọng Hỷ đăng đàn xin lỗi nhưng rồi lại tiếp làm việc. Chính việc không làm gương ngay tại vị trí quan trọng nhất của một nền bóng đá đã ảnh hưởng đến không ít cầu thủ. Khiến họ thiếu hẳn đi việc chịu trách nhiệm với những hành động của mình.
Trong cuộc sống này, việc giữ mình không mắc sai lầm là rất quan trọng, nhưng hơn thế nữa là mình sẽ xử sự như thế nào sau khi mắc sai lầm. Ngoài việc nói lời xin lỗi hay trả lại đồ đã lấy thì chúng ta không nên lặp lại hành động đó một lần nữa. Bởi nó không chỉ ảnh hưởng đến riêng mỗi người mà còn mang tính kiểu mẫu cho thế hệ sau noi theo.
Quỳnh Như (Theo Báo Đất Việt)

Đăng nhận xét